13.4.16

.

Mình nghĩ đã là con người như nhau thì tình cảm là điều ko thể ko trở nên cần thiết
như mình vậy đó. mình vẫn nghĩ tình cảm giữa người với người là điều cần thiết nhất
nhưng người đó thì ko như vậy. người ta thích công việc, công danh, tiền, có tiền là có tất. rồi thì người ta chả cần cái thứ gọi là tình cảm chân thành của mình. người ta luôn mệt mỏi vì đồng tiền, vì công danh. mình thì vừa đau xót vừa ko thể làm đc gì.
mình trong lúc đó đã lỡ làm ng ta cảm thấy mệt mỏi hơn. rồi mọi thứ thay đổi, biết mất chỉ trong 1 đêm. biến mất hết.

hơn 2 tháng rồi vẫn là tâm trạng đó. vẫn nhớ người ta day dứt. ko thể nói 1 lời cảm ơn cũng như xin lỗi cuối cùng. ko biết trách ai. trách mình vẫn còn quá trẻ con. trách ng ta... lạnh lùng quá. một lỗi nhỏ cỏn con thế thôi mà.

bây giờ có lẽ ng ta đã giải quyết đc công việc đó phần nào rồi. đã quay về cs bình thường và mong là còn tốt hơn trc.
còn mình vẫn đang đứng im 1 chỗ..

26.3.16

Có thật sự khi trong thâm tâm em vẫn nghĩ đến 1 người, thì người đó cũng nghĩ đến em ko? 
Cũng chỉ là minh chứng giả làm cho ng ta tự ảo tưởng 



Mỗi lần thức khuya để làm việc hay học bài là tâm trạng lại buồn thảm ko chịu nổi. Những ký ức đó cứ ùa về. Rồi em lại khóc. Em lại tự hỏi anh đang thế nào rồi, còn stress vì công việc ko, mẹ và bà anh đã khỏe lại chưa, còn nhớ đến em ko chứ. 
Nc mắt ùa ra rồi mỗi khi khô lại em tự nhủ mình phải mạnh mẽ hơn, dù ko còn sự động viên mỗi ngày từ anh nữa. Em đã dựa dẫm quá nhiều vào anh, rồi tự ảo tưởng. 
Nhưng khoảng tgian đó thật sự em đã luôn thoải mái, rất thoải mái, ko ưu phiền. Anh động viên và khuyên nhủ em đủ điều, làm cho bản tính em tốt hơn. thật sự là tốt hơn.

Vậy mà bây giờ em sốc vì cuộc sống của em thay đổi quá nhanh. Đầu óc em ko rõ rang, nhiều lúc em làm gì, đến đâu mà em cũng ko biết. Em cáu gắt đủ chuyện, em trở nên ghét mọi người và mọi thứ. Em nhận thức đc điều đó là sai, nhưng mỗi sáng thức dậy đầu em lại nặng trịch, lại buồn và ko muốn ra khỏi giường. 
Phải làm sao đây

em phải làm sao đây 
em lại bỏ qua nhiều thứ nữa chăng, lại mất đi nhiều điều đáng tiếc nữa chăng 

nhưng em ko biết làm cách nào để gặp lại anh nữa\
em phải tự gặm nhấm nỗi buồn này 1 mình đến lúc nào đây. 

em cần anh lắm, anh ạ..
thật sự..

6.3.16

.

1,5 years. 
You helped make me who I am. 

"I just want you to know there will be a piece of you in me always. Wherever you are in the world, I'm sending you love."


...


đau lòng quá. ngày nào cũng khóc. 


cám ơn. cám ơn rất nhiều. 
em sẽ luôn cố gắng. 
nhất định sẽ luôn như vậy. 


27.5.15

Cám giác bị bỏ rơi lúc nào cũng thật tệ, khóc rất nhiều 
người cũng mệt lả đi những ngày như vậy

Vẫn ko hiểu tại sao, cũng ko có lý do để né tránh
vậy mà vẫn đối xử như vậy với mình

Có lẽ trong mối quan hệ này ko điều gì là rõ ràng, ko dễ dàng tin tưởng lẫn nhau, cũng ko chắc chắn được bất cứ điều gì


Cứ hở ra là muốn khóc, mình bao nhiêu năm vẫn ko thể mạnh mẽ lên được. 
Người quan trọng luôn biến mất 1 ngày nào đó



Mình biết quá rõ những suy nghĩ mà ảnh chả bao giờ định nói
Mình biết quá rõ mối quan hệ nào cũng đến hồi kết thúc
Mình biết quá rõ sẽ đến ngày hôm nay



Biết làm gì
Chỉ mong anh luôn hạnh phúc
Một người đang ở xa vô cùng, 




23.11.14

"Nếu được chọn lựa, có lẽ em vẫn muốn trở lại lần nữa gặp anh, dẫu sau đó chỉ là những đoạn trường giống hệt như chúng-ta-đã-từng. Nhưng thà đau thêm một lần để biết anh vẫn còn gần và ký ức kia còn thật, hơn là sống lại những ngày tuổi trẻ yên ả mà chẳng có ngọn gió nào thổi qua để em khẽ co vai thèm một vòng tay ấm. Thế nên, vẫn sẽ chọn tương phùng, dẫu sau đó chỉ để làm nối dài tương tư…"