21.2.12

.





Dạo này chỉ ngồi lì trong phòng , cũng ko hề mở cửa sổ .

sống 1 cuộc sống tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài .

có mấy lúc mưa , ngắm nhìn đường cảnh chật hẹp , ẩm ướt dưới bầu trời dày đặc mây mù .
không nhìn thấy gì ẩn chứa trong bầu trời ấy . đôi lúc vui , đôi lúc chán nản .

ngồi ôm laptop và viết lách liên tục . viết đủ thứ . những mẩu truyện ngắn chợt nảy sinh .
chán thì mở film Nhật của con bạn cho mượn xem . vui vui xàm xàm . cũng có những loại film rẻ tiền câu khách . vì thế k hứng thú nhiều .
lên youtube nghe vài bản nhạc Hoa .
thực ra lúc này chẳng muốn nghe gì , xem gì . chỉ biết thay đổi khẩu vị cho đỡ nhàm .

nhưng rốt cuộc đã chìm đắm vào điều gì đó , k hề muốn bước chân ra ngoài .

một ngày cũng chỉ 1 bữa ăn .

gạt tàn thì ngày càng nhiều đầu mẩu thuốc lá .


.

Vài ngày đi học trong tuần đc anh đón về . có ghé mua đồ ăn , rồi hai đứa về nhà ăn . cũng trong căn phòng ấy .
nó chứa nhiều kỉ niệm .
thật ra thì rất nhiều ..
nhưng cũng nghĩ sau này có lẽ sẽ k có những giây phút này nữa

nghĩ mình sẽ đi đâu đó
sẽ k quay đầu lại .


trên thế giới này bao nhiều ng cần 1 mái ấm gia đình .
nhưng cũng có người nôn nóng thoát khỏi vòng trói buộc đó .

cũng là có lý do cả .

cứ thử mở 1 trang mới ra xem . cũng có thể k có gì tốt hơn hiện giờ .
nhưng nó cũng là 1 dạng ý nghĩa của cs đấy thôi .

lời hứa , hy vọng
đôi lúc chỉ ảo tưởng là nhiều

.

18.2.12

*

"Mỗi người đều phải sống tiếp, bất kể bằng cách nào. Mỗi người đều thử dùng tiêu chuẩn của mình coi là hạnh phúc để tiếp tục sống. Cũng có lúc cảm giác đó thật hoang đường. Tính mạng chỉ như một hạt giống phiêu bạt trong gió. Chớp mắt đã không thấy đâu. "

14.2.12

chỉ là ..


-viết vào năm 2011-


Anh ta không nhận bất kì cuộc gọi nào của tôi. Thật ra gọi không nhiều, chỉ hai cuộc. Nhưng tin nhắn cũng không trả lời.

Món quà Valentine anh tặng sớm là hai gói thuốc Kiss. Một cái tên ngọt ngào, của Nga. Có mùi dâu rất thơm. Điếu thuốc nhỏ nhắn tựa như một món đồ chơi dành cho con nít.

Vốn dĩ không định khóc, nhưng đột nhiên cảm thấy thèm thuốc lá kinh khủng, hay một thứ gì đó có thể kìm hãm được sự nóng lòng trong người, khi anh ta không chấp nhận sự hiện diện của tôi. Tôi hút một điếu. Sóng mũi do hít thuốc vào đột nhiên cay xè, không kìm được cái chất dịch thể trong người gọi là nước mắt, nó dâng lên, chảy ra ngoài khóe mắt. Thoải mái hơn nhiều.

Thuốc lá lại khiến đầu óc tôi mụ mị đi. Khi phả khói thuốc ra, tôi nhìn theo nó bay lên rồi tan đi rất nhanh. Những đám khói mờ mờ làm tôi bắt đầu khó nhận thức được toàn bộ cảm giác. Căn phòng ẩm thấp nay đầy mùi thuốc. Như lồng ngực này cũng đầy ắp bao khí-độc hòa lẫn những nỗi đau không phai đi. Nỗi đau không thể tan nhanh như làn khói này. Nó có âm hưởng những mùi hương, cay nghiệt.

Ngày hôm nay điện thoại có rất nhiều tin nhắn. Chả phải của người yêu hay bất kỳ đứa bạn nào. Chỉ là tin nhắn của tổng đài, chúc mừng một ngày lễ tình nhân hạnh phúc. Tôi không đọc hết, chỉ xóa để không đầy bộ nhớ, nhường chỗ cho một tin nhắn trả lời tôi đang mong đợi.

Trèo lên giường nằm, đem theo một cuốn tiểu thuyết đọc giữa chừng. Ngay lúc này thật tình cũng không có hứng đọc hay nghe bất cứ thứ gì. Chỉ để đó và nhìn lên trần nhà. Nhìn trân trân và nghĩ lan man. Đột nhiên bật khóc rất nhanh khi nhớ ra bóng dáng anh ta nằm cạnh mình. Phảng phất đâu đó một mùi mồ hôi, hòa lẫn hương lotion ngọt ngào. Khóc trên giường tạo thành một mảng ẩm ướt to. Không quan tâm, chỉ là muốn khóc để chấm dứt hết một cái gì đó. Hay thực chất chỉ là tạm thời. Chấm dứt nỗi đau đang dằng xé bên trong. Đau đớn, khó chịu, cảm giác một chút uất ức. Có thể cảm nhận một thứ gì đang ra đi không quay đầu lại nhìn, dù chỉ một lần. Nó không cảm thấy tiếc nuối, chả quan tâm đến mọi thứ diễn ra sau lưng, đến một ánh mắt đang dõi theo nó và chờ đợi nó quay ngược lại.

Chưa có câu trả lời. Chưa biết được kết quả của mọi chuyện.

Tôi thiếp đi.

Và tỉnh dậy với đầu óc nặng trịch.

11.2.12

.

"Sinh nhật của tôi vào tháng bảy. Tức là vào đúng cái nóng sắp tới. Tôi còn nhớ rõ ngày sinh của mình. Nó đã được viết bằng bút máy trên giấy khai sinh đã ngả vàng. Vết chữ đã mờ. Nhưng nó là thứ có liên quan tới bố mẹ tôi. Cuộc đời tràn ngập vô số điều ngẫu nhiên, chỉ là cái lá trôi dạt trên mặt hồ, mối tình mờ mịt, không có chỗ đậu. Tôi cũng tin mình có liên quan tới mùa hè. Đó là một mùa trĩu nặng đầy ảo tưởng, thường dẫn đến chết chóc. Đứa trẻ sinh vào mùa hè có một cái vỏ bọc rất cứng, bảo vệ trái tim yếu ớt.


Đó là sự phối hợp hỗn loạn nhất. Đẩy tới việc họ phải luôn tìm kiếm bóng tối để có được an toàn.


Tôi quen biết rất nhiều người thuộc chòm sao Cự Giải. Họ đều có một gương mặt u uất giấu kín những bí mật. Tôi cũng vậy."

:)

10.2.12

寂寞就好:)





Đã tính cầm cuốn sách mang lên giường đọc rồi ngủ sớm , nhưng lại có vài thứ nén giữ lại đây .


có những thứ sẽ kết thúc như mình biết trước
mình cố tình ko quan tâm tới , nhưng cuối cùng vẫn lùng tìm những dấu tích
có những thứ sẽ bỏ đi không lời từ biệt như mình biết trước
nhưng dù cố lơ đi mình vẫn có chút níu giữ
trong tư tưởng

.


đột nhiên đã rất lâu không nghe Someone like you . đến hôm nay TV chợt chiếu một live mới Adele hát bài ấy , mình quay sang . vẫn là những giai điệu đó . nhưng nó khác trước nhiều . rất nhiều . khác trong nhận thức của mình .

bật khóc không lý do .

trên màn ảnh cũng chiếu vài khán giả vừa hát vừa khóc .

mình cảm thấy đầu óc giờ đây nặng trịch . cố gắng giữ vững phong độ của mấy ngày nay nhưng không được nữa . kìm nén điều gì quá lâu sẽ không tốt .
vẫn là nước mắt làm dịu nỗi buồn .



mình nhớ đến những khoảng thời gian
mình chả phải lo lắng đến 2 từ trách nhiệm
chỉ là tự gặm nhấm quá khứ đau thương , nhưng vẫn có phần êm dịu . vì dù sao nó cũng được gọi là quá-khứ .
thời gian không mất đi , nhưng cũng không thể nắm bắt

mình ngồi ngắm biển đêm , tiếng gió biển hòa vào tiếng mưa , và uống bia , một mình
hồi tưởng nhiều thứ , tự làm dịu bản thân mà không cần nước mắt

mình muốn có được sự bình yên như thế
1 lần nữa


căn phòng này lạnh qá rồi
cô độc rồi

tìm lên cái blog sáng sủa này , xả vài thứ .
rồi lại tự dìm mình vào những giấc mơ cũ kỹ

đến rồi đi