16.8.14

タイムマシーン



Con mắt bên mới mổ của em cứ chảy nước ra, nay khóc nó còn xót hơn.

.



3 tháng, đối với anh có dài ko ?

Em thì vì đã vui quá nên ko mảy may đến thời gian. và cũng tiếc nuối quá mà thấy nó thật ngắn ngủi..
Với anh, em rất vui, cảm thấy rất bình yên 

^__^



Em dù biết chắc chắn điều đó là ko thể, nhưng ko dừng lại được

Muốn hiểu hơn, chia sẻ cho nhau nhiều hơn. 
Em vẫn cứ hay huyên thuyên đủ thứ chuyện.. Anh chỉ im lặng lắng nghe rồi cười. 
Có thấy em ngốc ko? 
^__^

Muốn chạm lấy khuôn mặt anh, bàn tay anh
và đôi môi của anh

nhưng khó quá anh ạ




Nếu 1 lúc nào đó, em có cơ hội nói rõ với anh những cảm xúc của mình
anh sẽ phiền muộn, nhỉ
Em ko muốn anh như thế, dù 1 chút cũng ko..



会いたい。。



Em vẫn luôn thành thật trong mọi suy nghĩ, lời nói khi bày tỏ với anh. con người thật nhất trong em
đôi lúc em ko nhận ra, và cũng chưa ai thấy được điều đó ^_^
kể cả những chuyện điên rồ nhất, hay sự ngây thơ trong em mà anh nói, hay giả vờ mình đã quá lớn rồi
những sự phiền muộn, chỉ có anh hiểu rõ điều đó nhất







Nhưng thật sự với anh, em là gì.. Anh đã cảm thấy thế nào? hả anh
Em ko nhận ra được dù chỉ một chút vào lúc chia tay
đến cuối cùng cũng ko hiểu được

^_^


.



Ko tin nổi mình đã trở nên quá yếu đuối từ lúc nào
lo sợ cả tuần trước khi mổ. em đã rất sợ, rất rất sợ

nếu như lúc trước, những thứ đau đớn như vậy em chẳng màng tới đâu. mặc cứ đốt, cứ cắt em, em lì mặt ra như vậy
bây giờ khác quá, em đã chưa bao giờ cảm thấy sợ như vậy..


Cám ơn anh, đã động viên em đến những phút cuối.

^_^






No comments:

Post a Comment