13.4.16

.

Mình nghĩ đã là con người như nhau thì tình cảm là điều ko thể ko trở nên cần thiết
như mình vậy đó. mình vẫn nghĩ tình cảm giữa người với người là điều cần thiết nhất
nhưng người đó thì ko như vậy. người ta thích công việc, công danh, tiền, có tiền là có tất. rồi thì người ta chả cần cái thứ gọi là tình cảm chân thành của mình. người ta luôn mệt mỏi vì đồng tiền, vì công danh. mình thì vừa đau xót vừa ko thể làm đc gì.
mình trong lúc đó đã lỡ làm ng ta cảm thấy mệt mỏi hơn. rồi mọi thứ thay đổi, biết mất chỉ trong 1 đêm. biến mất hết.

hơn 2 tháng rồi vẫn là tâm trạng đó. vẫn nhớ người ta day dứt. ko thể nói 1 lời cảm ơn cũng như xin lỗi cuối cùng. ko biết trách ai. trách mình vẫn còn quá trẻ con. trách ng ta... lạnh lùng quá. một lỗi nhỏ cỏn con thế thôi mà.

bây giờ có lẽ ng ta đã giải quyết đc công việc đó phần nào rồi. đã quay về cs bình thường và mong là còn tốt hơn trc.
còn mình vẫn đang đứng im 1 chỗ..

2 comments:

  1. đôi lúc mình cũng cảm thấy như bạn, tiền có thật sự quan trọng và bản thân có cần nhiều tiền đến thế không hay đơn giản có người để sẻ chia thôi...

    ReplyDelete
  2. hôm nay lại 1 ngày buồn lang thang blog cũ và đọc lại những dòng tự sự bản thân, ghé qua 1 người lạ cùng thế hệ. không biết bạn còn trở lại blogspot này không nhỉ? mọi ý ức vẫn ngưng đọng lại đây

    ReplyDelete